Skip to main content

Tào lao tập 2


Đời sống ý thức của con người trong phần lớn đã bị phần vô thức can thiệp, ngay cả khi chúng ta thấy mình đang ý thức. Luận Đại Thừa khởi Tín của Phật giáo nói: "Giữ gìn nghiệp thiện ác trong vô lượng đời quá khứ chẳng mất.. hay thành thục quả báo khổ vui trong hiện tại và vị lai không hề sai lệch... Spinoza cũng nói: “Ảo tưởng về sự tự do phát xuất từ chỗ chúng ta ý thức đ ược những hành động của chúng ta mà không biết gì hết về những nguyên nhân chúng ta hành động”. 

Ta nghĩ mình tự do trong suy nghĩ và hành động của mình, nhưng đó chỉ là sự ảo tưởng. Bởi chúng ta chỉ thấy được những gì hiện hữu trong hiện tại mà không thấy được nguyên nhân vì sao chúng ta hành động như thế. Thấy được nguyên nhân ấy, chúng ta sẽ thấy mọi hành động hiện thời của mình đa phần đều là kế thừa của những gì đã được lưu giữ trước đây, cũng như những gì mình tạo tác hiện nay sẽ được lưu giữ và làm nền tảng chi phối suy nghĩ và hành động của mình trong những kiếp sau này. 

Schopenhauer cũng đã nói một câu nghe rất lý thú: “Bề ngoài, con người dường như có cái gì phía trước thúc đẩy họ đi tới. Song kỳ thực, họ bị thúc tới từ phia sau”.

Comments

Popular posts from this blog

Ta Là Cái Đó - I Am That: Một cuốn sách tuyệt vời.

Rất nhiều tôn giáo và hệ thống triết học tự nhận đã đem lại ý nghĩa cho cuộc sống của nhân loại, nhưng tự thân các giáo điều và triết thuyết vẫn có những giới hạn  nhất định. Những nhà lập thuyết và chủ trương của các tôn giáo và triết thuyết đã vận dụng những ngôn từ hoa mỹ để trình bày các đức tin và ý thức hệ truyền thống của họ về thần học hay triết học, tuy nhiên,  không kinh điển nào có thể thay thế được sự hiện diện của đích thân Đạo sư. Chỉ khi nào Đạo sư trực thuyết với chúng ta thì ngôn từ mới trọn vẹn ý nghĩa.  Trong sự hiện diện của Đạo sư những biên giới cuối cùng do tâm vẽ ra đều biến mất. Sri NisargadatTa Maharaj đích thực là một Đạo sư như thế. Ông không thuyết giảng giáo điều kinh điển mà chỉ ra một cách chính xác những gì người tìm kiếm cần. Thực tại bắt nguồn nơi ông là bất khả chiếm đoạt, tuyệt đối và đích thực. Sau khi chứng nghiệm sự thật những gì Sri NisargadatTa Maharaj chỉ giáo trong “I Am That” nhiều người từ phương Tây đã đến gặp ông để t...

Nói qua một chút về cái toàn thể và trật tự ẩn của David Bohm

Thế hệ các nhà vật lý ngày nay bị ấn tượng với những thành quả đáng kinh ngạc của vật lý lượng tử, từ vũ khí hạt nhân đến laser. Họ bận rộn áp dụng cơ học lượng tử vào các lĩnh vực mà những tác giả nguyên thủy của nó không bao giờ tưởng tượng ra. Chẳng hạn, Stephen Hawking đã sử dụng lí thuyết ấy để mô tả sự hình thành của các hạt cơ bản từ các lỗ đen và lập luận rằng vũ trụ thành hình từ vụ nổ trong một sự kiện cơ học lượng tử. Trong hơn 30 năm đi ngược lại với xu thế phát triển của vật lý hiện đại, sự phản đối của David Bohm đối v ới những nền tảng của cơ học lượng tử đã dần kết hợp lại thành một sự mở rộng cho lý thuyết ấy, biến nó trở thành một cách nhìn nhận mới mẻ về thực tại. Với niềm tin rằng, bản chất của vật thể không thể quy giản về các mảnh (fragment) hay hạt (particle), ông biện minh cho cách nhìn toàn thể (holistic view) về vũ trụ. Ông yêu cầu ta cần phải học cách nhìn nhận vật chất và cuộc sống như một toàn thể (whole), lĩnh vực nhất quán mà ông gọi là trật tự ẩn (i...

TỪ NGHỊCH LÝ EPR (Einstein – Podolsky và Rosen) ĐẾN VŨ TRỤ QUAN trong Kinh Thủ Lăng Nghiêm

“Do cái này có nên cái kia có Do cái này không nên cái kia không Do cái này sinh nên cái kia sinh Do cái này diệt nên cái kia diệt”.  Dưới ánh sáng lý tính duyên khởi trùng trùng vô tận, Phật giáo nhìn thế giới hiện tượng như một dòng chảy mênh mông liên tục gồm những sự kiện nối kết với nhau, nương tựa lên nhau và cùng tác động lẫn nhau, cùng sinh thành, cùng tồn tại và cùng hoại diệt. Trong khi đó vì giới hạn của nhận thức và khát vọng sinh tồn thúc bách bởi động cơ tham dục nên cách thế mà chúng ta nhìn về dòng chảy này hình như chỉ còn cô đọng lại trong một vài khía cạnh của vũ trụ bất khả phân. Cũng từ đó đã tạo cho ta cái ảo tưởng rằng có những thực thể độc lập, tách biệt nhau và tách rời khỏi con người. Con người tự đặt mình là chủ thể, thậm chí là chúa tể muôn loài để thực hiện ý chí tự do vô hạn đầy cuồng si, kiêu mạn hợm hĩnh của mình: “ thay trời làm mưa, vắt đất thành cơm…”. Đức Đạt Lai  Lạt Ma đã mô tả cái thế giới hiện tượng như thế trong một cảm x...